Trương Sùng Quang nói xong có vẻ như chuẩn bị ra ngoài.
Tuy mới chỉ nuôi có một thời gian ngắn, nhưng chú chó đốm nhỏ vẫn nhận ra anh, kêu gầm gừ muốn đi theo anh.
Nó nhảy trên người Miên Miên xuống và lủi đến bên cạnh Trương Sùng Quang.
Một tay Trương Sùng Quang bế nó lên và đưa ngón tay vuốt bộ lông của nó, và còn đưa lại Miên Miên.
Ánh mắt của anh mang quá nhiều sự dịu dàng: "Nuôi nó cho tốt nhé." Miên Miên nửa hiểu nửa không. Chỉ là cô bé cũng nói như một chú mèo con: "Cám ơn chú.”
Trương Sùng Quang nhìn khuôn mặt tròn trịa đó mà rất muốn nói với cô bé rằng, anh là bố chứ không phải chú gì đó đâu.