Nói xong cô quay người mở cửa ra.
Ba người bất ngờ nhìn nhau. Hoắc Tây không nhìn Bạch Khởi mà trực tiếp bỏ đi để lại hai người đàn ông.
Thế mà Bạch Khởi rất có phong độ: "Anh Sùng Quang, anh và Hoắc Tây đang... nhớ về tuổi thơ sao?"
Trương Sùng Quang cười nhạt: "Gần như thế, cảm giác không tệ." Lúc rời đi, anh khẽ chạm vào vai Bạch Khởi. Mang một chút khiêu khích.
Bạch Khởi cụp mắt xuống cười với dáng vẻ không quan tâm, nhưng đợi Trương Sùng Quan đi khỏi thì nụ cười của cậu ta nhạt dần.