Hoắc Tây đã ba năm không về nhà.
Cô nhìn khắp xung quanh càng muốn đến phòng ngủ của mình ở tầng ba.
Nhưng mới đến tầng hai thì bị một bàn tay to lớn tóm chặt cơ thể, tiếp theo đó người bị kéo đến vào căn phòng ngủ màu hồng nhạt, đây là căn phòng cô đã từng ngủ lại.
Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Trương Sùng Quang cũng buông tay ra.
Anh dựa vào sau cửa, lưng dựa thẳng tắp vào cánh cửa, toàn thân có chút căng thẳng, có dáng vẻ của người thợ săn.
Hoắc Tây từ từ quay người lại nhìn vào anh.
Đây được xem như là sau khi trùng phùng thì lần đầu bọn họ ở một mình với nhau như vậy.
Tính ra thì lần cuối cùng họ ở một mình với nhau là trong căn hộ. Rõ ràng là ôm nhau mà ngủ, rõ ràng là thân mật như vậy.