Quan hệ của bọn họ không thể kéo dài được.
Hoắc Tây cụp mắt cười tự giễu một tiếng: “Cũng đúng! Để anh ta hận tôi cũng được.”
Như vậy thì có thể hoàn toàn chấm dứt rồi.
Buổi chiều, trong phòng ngủ yên tĩnh, ánh mắt chiếu lên cơ thể hai người khiến tất cả đều đẹp đẽ.
Bạch Khởi rất muốn cất giấu đi.
Cậu ta không nói gì, chỉ nghiêng người sát vào một bên mặt của Hoắc Tây, cậu ta lẩm bẩm: “Nếu như tôi có thể sống thêm hai mươi năm, tôi chắc chắn sẽ không buông tha cho chị.”
Nói xong, môi cậu ta hơi cọ vào tai cô.