Hoắc Tây ngồi trong xe, Trương Sùng Quang đứng ngoài cửa xe. Ở giữa cách một chiếc cửa sổ của xe.
Trong không khí có mùi của cô, nó vừa làm Trương Sùng Quang mê đắm lại khiến anh phẫn hận.
Mê đắm cô, nhưng hận cô ở bên cạnh Bạch Khởi.
Trương Sùng Quang cố hết sức bỏ qua sự tồn tại của Bạch Khởi, ánh mắt anh như điện nhìn chằm chằm Hoắc Tây: “Cô ở đây sao?”
“Sao vậy? Khu biệt thự này bị Tổng Giám đốc Trương mua rồi sao?”
“Đúng là không có! Chỉ là tôi thấy thật trùng hợp!”
Hoắc Tây cười nhạt nhẽo: “Đúng là trùng hợp thật! Bây giờ Tổng Giám đốc Trương có thể nhường đường không? Chúng tôi phải về nhà.”