Lâm Tòng cũng cười một tiếng: “Tôi đã không mơ mộng hão huyền từ lâu rồi! Cô ấy vốn không thích tôi, thật ra tôi cũng không mất gì. Nhưng Trương Sùng Quang, cậu từng có được tất cả những gì thuộc về cô ấy, không phải cũng dễ dàng đánh mất sao? Lại nói nữa, hai chúng ta cuối cùng ai thảm hơn ai đây!”
Nói xong, anh ta cười ha hả, cười đến rợn người.
Trương Sùng Quang trực tiếp cúp điện thoại.
Anh gọi một cuộc điện thoại đi, sắp xếp người tiếp tục đối phó Lâm Tòng. Đến lúc Lâm Tòng cơm cũng không kịp ăn, anh ta còn có thể khoe khoang, cười nhạo. anh nữa không?
Đúng rồi, anh còn đưa Thẩm Thanh Liên đến bên cạnh Lâm Tòng.
Một bình rượu mạnh để bọn họ làm chuyện tốt.
Bây giờ Thẩm Thanh Liên ở cùng Lâm Tòng, dựa vào Lâm Tòng đi bê vác kiếm sống, hai người đều sống rất thảm.