Bố nhỏ...
Mắt Trương Sùng Quang gần như muốn vỡ tung ra, anh nhìn Hoắc Tây chằm chằm: “Cô và cậu ta... Và cậu ta...”
Bạch Khởi không nói gì.
Anh lặng lẽ nhìn Hoắc Tây, mà Hoäc Tây rất thản nhiên nói: “Ba năm nay, tôi đi cùng cậu ấy!”
Trương Sùng Quang bỗng lùi lại mấy bước. Lưng anh đập vào bồn rửa tay, mặc kệ đau đớn, anh lại cười một nụ cười còn
khó nhìn hơn khóc: “Tôi không tin! Tôi không tin cô đi cùng với cậu ta, Hoắc Tây, không phải cô yêu tôi sao? Sao đột nhiên lại đi với cậu ta?”
Hoắc Tây bảo Bạch Khởi ôm con gái đi trước.
Miên Miên ngóng trông nhìn bọn họ, cái hiểu cái không...