Lục Thước nói vậy, Lục Huân cũng yên tâm hơn chút. Cô lại lo lắng hỏi: “Vậy chị ấy và anh Sùng Quang..." Lục Thước thờ ơ nói: “Bọn họ không đùa nữa rồi!”
Lục Huân muốn hỏi, lại không dám hỏi, bụng đầy tâm sự đi về nhà. Cũng may em bé phân tán đi sự chú ý của cô nên cô không tiếp tục hỏi gốc rễ nữa.
Trương Sùng Quang cầm ảnh chụp.
Anh cố tình làm một cái khung ảnh pha lê đặt ở đầu giường, sáng tối không rời mắt, yêu thích không bỏ.
Đứa bé trắng trắng mềm mềm kia là con gái của anh.
Chỉ là hơi gầy!
Vì khi còn nhỏ, con bé ăn uống không tốt sao?
Anh không khỏi lo lắng, gọi vào số điện thoại ba năm không kết nối được, lần này vẫn là câu nói kia: “Thật xin lỗi, số điện thoại bạn đang liên lạc đã tắt máy, tạm thời không thể liên lạc được...”