Giọng ông đè rất thấp: “Tôi không biết! Sùng Quang quay về đi! Trở về cuộc sống bình thường, cho Hoắc Tây một cuộc sống, cũng như cho chính mình một cuộc sống khác!”
Trương Sùng Quang cầm máy, không lên tiếng.
Rất cố chấp!
Hoắc Minh chỉ có thở dài, ông rất khó chịu nói: “Tôi hiểu tính tình của con bé!”
Trên thực tế, Hoắc Tây đã tha thứ Sùng Quang mọi chuyện.
Cô vốn dĩ là một người không cho phép dù chỉ một hạt cát *, lại hết lần này đến lần khác phá lệ vì cậu!
*không cho phép dù chỉ một hạt cát: chỉ những người cầu toàn, có thái độ và tiêu chuẩn khắt khe đối với mọi việc.
Cúp máy, Trương Sùng Quang ngồi bên bờ sông, yên lặng hút thuốc. Cậu ngắm nhìn bầu trời.
Bầu trời đầy sao ở Anh Quốc về đêm rất sáng, ngôi sao sáng lấp lánh, cậu lại đau lòng suy nghĩ, cậu có con gái, gọi là Miên Miên... Hoắc Miên Miên!