Trương Sùng Quang nhìn thấy chiếc áo sơ mi kia, lòng cũng hơi run sợ. Cậu mãi không trả lời.
Hoắc Tây hạ mắt xuống, ánh mắt rơi vào vết màu đỏ nhạt đã phai, cuối cùng không hỏi thêm nữa chỉ nhẹ nhàng nói: “Nó dơ rồi! Bỏ thôi!”
“Được!” Trương Sùng Quang hơi mỉm cười.
Hoắc Tây nhẹ nhàng ném vào trong thùng rác, tiếp tục làm chuyện khác, giống như chủ đề vừa mới nói chỉ là một chuyện nhỏ không đáng chú ý.
Trương Sùng Quang yên lặng nhìn cô chăm chú.
Một hồi lâu, cậu tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Nghỉ ngơi đi! Em mang thai cũng đừng bận rộn quái”
Hoắc Tây không giãy dụa, để cậu tuỳ ý ôm vào phòng ngủ.
Cậu đặt cô lên giường, dường như là muốn hôn cô, thế nhưng rốt cuộc cũng không có hôn xuống.
Hoắc Tây nhìn thẳng vào cậu.
Trương Sùng Quang chạm nhẹ vào khuôn mặt của cô, giọng khàn khàn: “Ngủ sớm một chút!”