Lâm Tòng nhẹ nhàng chạm vào tóc của cô.
Hoắc Tây né đi.
Lâm Tòng cũng không để bụng, ngược lại cười: “Không có ý gì, chỉ là muốn nói chuyện với em một chút! Hoắc Tây à, nếu như trên đời này có người hiểu được nỗi lòng đau đớn của anh, anh hi vọng người kia chính là em.”
“Tôi chẳng hiểu tí nào.”
Hoắc Tây nhẹ nhàng nói: “Lâm Tòng, không chỉ Thẩm Thanh Liên hại chết mẹ anh, còn do anh nữa!”
Nếu như anh ta không tạo cơ hội, sao Thẩm Thanh Liên có thể khiến mẹ Lâm bị tức đến chết chứ?
Hoắc Tây không phải là Thánh Mẫu, cô nhẹ nhàng nói: “Tôi rất tiếc! Nhưng Lâm Tòng, anh phải thoát khỏi quá khứ rồi.”
Nói xong, cô liền đi về phía cửa.
Lâm Tòng ở sau lưng cô nhẹ nhàng nói: “Anh mãi mãi không tàn nhẫn được như em và Trương Sùng Quang nên em mới không thích anh, phải không?”