Ôn Noãn đẩy cửa bước vào, nhìn thấy dáng vẻ này của ông, khẽ nhíu mày: “Chuyện gì vui vẻ như thế?”
Hoắc Minh bảo cô bước qua.
Ôn Noãn dựa vào người ông, liền nghe Hoắc Minh nói giọng trầm thấp: “Hoắc Tây mang thai rồi!”
Ông không nhịn được nói: “Sùng Quang cũng không thua kém gì!”
Ôn Noãn vừa vui vẻ cũng vừa xấu hổ tức giận, đánh chồng một cái: “Lời này không thể nói trước mặt bọn nhỏ! Già mà không đứng đắn!”
Hoắc Minh kéo bà vào trong ngực mình.
Ông hôn một cái, dịu dàng nhỏ giọng nói: “Sao tôi lại già mà không đứng đắn rồi? Mỗi khi bà ôm tôi cũng không thấy bà chê mà?”
Ôn Noãn không thèm để ý đến ông.