Ánh mắt Trương Sùng Quang sáng rực.
Hoắc Tây nhanh chóng chạy đi, một lát sau cô thay quần áo, cùng ra ăn sáng.
Trương Sùng Quang giống như mọi ngày đều rót sữa bò cho cô, ăn sandwich, cậu vô cùng bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, giống như người đàn ông đã mất kia thật sự không quan trọng trong lòng cậu, chỉ có nửa ngày liền quên đi.
Hoắc Tây không thể đánh giá, cô nghĩ rằng dù sao vẫn muốn chính cậu đón nhận.
Cô cúi đầu uống sữa tươi, Trương Sùng Quang nhẹ nhàng nói: “Hoắc Tây, chúng ta kết hôn đi!”
Hoắc Tây suýt phun một ngụm sữa bò ra ngoài. Được lắm, cậu lại thế nữa rồi! Đây là cầu hôn, cậu lại coi là đang bàn chuyện nhà cửa chứ!