Cậu chú ý đến bộ đồ của cô, vẫn là bộ vừa ra ngoài khi nấy, rõ ràng chính là vừa về cô liền ngồi ở chỗ này... Cô vẫn chờ cậu!
Cái đồ ngốc này!
Trương Sùng Quang ném áo khoác lên ghế sô pha, nghe thấy Hoắc Tây nói: “Em chờ anh! Chỉ còn một trang, em đọc xong rồi ngủi”.
Trương Sùng Quang giật lấy tờ tài liệu của cô: “Có phải cũng chưa ăn cơm không?”
Hoắc Tây ngẩng đầu: “Còn anh thì sao, không phải cũng chưa ăn đấy chứ?”
Trương Sùng Quang cười nhạt một tiếng: “Vậy anh đi nấu hai tô mì, em muốn ăn món gì?”