Trương Sùng Quang cúp máy.
Cậu yên lặng nhìn Hoắc Tây, cậu đang rất đau buồn, người đàn ông sinh ra cậu đã mất, cậu cảm giác không nói nên lời.
Cậu cảm thấy đây chính là quả báo nhưng sao trong lòng cảm thấy như trút được gánh nặng.
Sau này sẽ không còn ai trên đời này chung máu mủ với cậu nữa. Một hồi lâu, cậu mới khẽ ừ một tiếng.
Không đợi Hoắc Tây hỏi, cậu giữ chặt tay của cô, nhẹ nhàng nói: “Hoắc Tây à, em đi với anh được không?”
Không phải vì đưa tiên người đàn ông đó, mà là cậu muốn Hoắc Tây đi theo cậu. ”
Hoắc Tây gật đầu: “Được! Em đi với anh!
Bố Trương sống ở một thành phố khác, cách đây 300 km, Trương Sùng Quang định lại xe đến đó.