Nhưng bây giờ cô ấy không có sự lựa chọn, người đàn ông đó cho nhà họ Tư quá nhiều ưu đãi.
Lục Thước cầm điếu thuốc, dập tắt rồi lên xe, đang muốn mở cửa thì Tư An Nhiên nói câu cuối cùng: “Em rất không cam lòng, rõ ràng em làm nhiều chuyện vì anh như vậy, nhưng em lại chưa từng thấy Lục Huân vì anh làm cái gì!”
Cô ấy chờ Lục Thước dao động.
Nhưng Lục Thước chỉ nhẹ nhàng vuốt tay lái, nói: “Cô ấy đã rất cố gắng để trở thành dáng vẻ tôi thích, như vậy đã đủ rồi!"
Từ khi nào mà tình yêu cũng phải phân chia nhiều hay ít?
Cậu thích là được rồi! Hơn nữa cậu cũng có đủ năng lực, để Lục Huân thích mình.
Lục Thước đóng cửa xe, chiếc xe màu đen quý giá chậm rãi lăn bánh... Tư An Nhiên nhìn về phía chiếc xe rời đi, hơi ngẩng đầu lên hít một hơi.