Cô thì thào gọi cậu: “Không phải tới chúc mừng sao?”
Lục Thước quyết đoán cởi quần áo của cô ra, giọng nói đều bởi vì kích động mà khàn đặc: “Vừa rồi đã chúc mừng xong, bây giờ vào bữa tiệc chính!”
Tâm trạng Lục Huân rất khác so với lúc tới!
Lúc này Lục Thước có biểu hiện gấp gáp hơn nữa, cô cũng cảm thấy rất tốt, cô ôm cổ cậu rồi nhỏ giọng nói: “Vậy anh nhẹ một chút nhé!”
Lục Thước bế cô lên, để cô ngồi vào lòng mình... Lục Huân sợ nhất tư thế như vậy, vừa tức vừa xấu hổi
Mỗi lần cậu làm như thế, chẳng những sẽ nói mấy lời xấu hổ, còn bắt buộc cô nhìn.
Nhưng dù cô có xấu hổ thế nào thì vẫn bị Lục Thước kéo vào bể dục. Ba giờ chiều.