Lục Huân đỏ mặt, quên cả thở.
Một lúc lâu sau cô ấy mới thốt ra một câu: “Bác sĩ nói lúc mang thai không thể xằng bậy!”
Lục Thước vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng nói hơi khàn: “Anh đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói sau ba tháng chỉ cần nhẹ nhàng một chút sẽ không sao!”
Lục Huân cắn môi: “Anh còn hỏi bác sĩ mấy chuyện này à!”
Lục Thước không đáp mà chỉ nhìn cô, Lục Huân mất tự nhiên quay mặt sang chỗ khác.
Lục Thước cười rồi khởi động xe.
Cũng không phải đi về nhà, mà là đi về phía một khách sạn năm sao gần đó, năm phút sau đã dừng ở bãi đỗ xe.
Lục Huân không chịu đi. Ban ngày ban mặt ở khách sạn khiến cô thấy hơi áp lực.
Lục Thước lại rất tự nhiên cởi dây an toàn, nhỏ giọng nói: “Bốn giờ chiều anh còn có hội nghị về an toàn! Chúng ta tranh thủ làm hai lần!”