Mọi chuyện dường như đã qua, chỉ là Hoắc Tây không có nhắc tới chuyện kết hôn, Trương Sùng Quang có vẻ như cũng cảm thấy vào thời điểm này không thích hợp nhắc tới, họ cứ thế mà sống cùng nhau, mỗi ngày trôi qua đều khá tốt!
Thỉnh thoảng, Lục Thước cũng sẽ mang theo Lục Huân tới.
Cuối tháng năm, bụng Lục Huân hơi nhô lên, Lục Thước đối xử với cô ấy càng cẩn thận hơn.
Trương Sùng Quang nấu cơm, Lục Thước phụ giúp.
Cùng là ngồi chờ cơm nhưng Hoắc Tây hiển nhiên thấy chột dạ rất nhiều, Lục Huân dù sao cũng đang mang thai.
Cô cẩn thận chạm vào cái bụng nhỏ kia.
“Cảm giác như là một cô bé!”
Lục Huân cúi đầu, cũng sờ bụng, sau đó cười nhẹ nhàng: “Lục Thước nói hy vọng là con trai, lần sau sẽ sinh con gái.”