Mặc dù không cãi nhau, nhưng cũng không quá vui vẻ.
Một lát sau, Hoắc Tây tỉnh táo lại: “Em vào phòng sách ngồi một lát!”
Thân thể mới vừa di chuyển, cổ tay đã bị người ta nắm.
Trương Sùng Quang nhìn cô chăm chú, giọng nói hơi trâm thấp: “Hoắc Tây!”
Hoắc Tây vỗ vỗ tay cậu: “Chúng ta bình tĩnh suy nghĩ một chút, em không muốn cãi nhau với anh, cũng không có muốn buông bỏ anh.”
Cậu yên lòng.
Nhưng cậu vẫn nói khế: “Không được hút thuốc!”
Hoắc Tây giật mình, cô cũng không muốn hút, nhưng cậu nói câu này khiến cô nhớ tới: “Thực ra cũng sẽ không có con, có hút hay không cũng không ảnh hưởng gì.
Nhưng vì không muốn tổn thương tình cảm nên không nói ra.
Cô đi vào phòng sách, đóng cửa lại rồi tựa lưng vào cánh cửa.