Sắc mặt Trương Sùng Quang hơi đỏ.
Cậu cúi đầu nhìn người trong ngực mình, cảm thấy cô vừa đáng thương vừa đáng yêu, không nhịn được ngậm lấy môi cô mà hôn.
Hoắc Tây chịu không nổi, cậu lại kéo thân thể cô ôm vào lòng.
Hai cơ thể trẻ tuổi, bối rối chẳng biết hôm nay là năm nào.
Mãi một lúc sau mới vỗ nhẹ vào cô: "Ôm đi tắm nhé!?"
Hoắc Tây mặc cho cậu ôm đi về phía phòng tắm.
Cậu tràn đầy sức lực, xoa một lát, chạm một hồi, có đang không muốn thì cũng nổi hứng trở lại. Hoắc Tây ôm cổ cậu nhỏ giọng nói: "Lần sau! Trương Sùng Quang, anh có phải là người không thế?"
Trương Sùng Quang thấp giọng cười.
Đêm đã khuya, mây tan mưa tạnh, cùng nhau vùi mình trong chăn rất thoải mái. Hoắc Tây đá cậu: “Thật sự không về à?”