Hoắc Tây run rẩy vô cùng.
Cô cụp mắt xuống, đôi con ngươi đen láy ngấn nước, giống như một con thú nhỏ ngây thơ.
Vốn dĩ Trương Sùng Quang chỉ muốn lấy lòng cô.
Nhưng cô như thế này...
Cậu quả thực muốn nuốt chửng cô!
Dưới sự dày vò của sung sướng và ngọt ngào, Hoắc Tây gần như quên mất mình đang ở đâu, cũng gần như quên mất quá khứ, tất cả những gì cô còn lại chỉ là ba chữ... Trương Sùng Quang!
Mọi thứ bình tĩnh lại.
Trương Sùng Quang ghé sát vào tai Hoắc Tây, hôn lên vành tai non nớt của cô, khản giọng nói: “Em đổ mồ hôi nhiều quái!”