"Không có gì! Chỉ là nuốn ôm em thôi!"
Cậu cúi đầu hôn lên tóc cô, giọng nói còn dịu dàng hơn trước: “Hoắc Tây, anh rất vui được gặp eml”
"Chỉ vui thôi à?"
"Không! Còn hơn cả vui nữa!"
Hoắc Tây dụi mặt vào hõm cổ cậu, hai cánh tay thon dài ôm lấy eo cậu. Hai người cứ thế ôm nhau trong màn đêm dịu dàng, một lúc lâu sau cô mới nhẹ giọng nói: “Trương Sùng Quang, người em hôi lắm, anh để em đi tắm có được không?”
Cậu cúi đầu, áp môi mình vào tai cô.
"Hoắc Tây, anh tắm giúp em được không?”
"Lúc nhỏ anh thấy em tắm giúp Hoäc Kiều, em nói Hoắc Kiều là em bé! Nhưng anh thấy em còn giống hơn... Anh tắm giúp em nhé?"
Hoắc Tây trừng mắt nhìn cậu: "Trương Sùng Quang, anh thật biến thái!"
Cô thực sự không có gu nặng đến vậy, bèn đẩy cậu ra rồi thản nhiên đi vào phòng tắm.