Lâm Tòng nhìn chằm chằm cô.
Anh ta nhất thời không nói gì, trước mặt là vợ cũ của anh ta, người phụ nữ anh †a thương hại nhưng không yêu.
Anh ta cứ thế bị cô ta vạch trần.
Thẩm Thanh Liên nở nụ cười rất khẽ, nhẹ giọng nói: “Thật ra em đã biết từ lâu rồi!”
Cô ta đột nhiên ôm chặt lấy anh ta, nhẹ nhàng nâng người lên bám vào người anh ta, thì thầm vào tai anh ta: “Thật ra chúng ta có thể hợp tác! Anh cho đứa trẻ một thân phận hợp pháp, đợi đến khi Trương Sùng Quang và Hoắc Tây chán nhau, anh theo đuổi Hoắc Tây, còn em mang huyết thống nhà họ Trương thì có thể danh chính ngôn thuận ở lại bên cạnh anh ta. Đây chẳng phải là cách vẹn cả đôi đường hay sao?”
Lâm Tòng cúi đầu nhìn cô ta.
Hầu kết anh ta khẽ cuộn lên, phải thừa nhận rằng lời đề nghị của Thẩm Thanh Liên rất động lòng người.
Nhưng Lâm Tòng không thể chấp nhận được!