Cậu vuốt đầu cô: “Không! Em đừng có nghĩ lung tung!”.
Hoắc Tây dựa vào vai cậu: “Em không nghĩ nữa. Anh cũng đừng làm mọi thứ phức tạp lên, được không?”
Cổ họng Trương Sùng Quang nghẹn lại.
Cậu ôm cơ thể mảnh mai của cô, nhẹ nhàng hôn, nói “được”. Họ ôm nhau, một đêm ngon giấc.
Sáng sớm, Trương Sùng Quang có việc phải làm, cậu để cho Hoắc Tây ở thành phố H chơi hai ngày.
Cô suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Cô cũng không phải là người bám đuôi, cậu quả thật có việc phải làm, cô chỉ đi lang thang một mình trong thành phố H. May mắn là bạn của cô không ít, nhiều hay ít cũng sẽ có người cùng cô uống cà phê, trò chuyện ôn lại quá khứ.