Nhất định là cậu đang đùa cô. Cậu luôn khiêu khích cô.
Hoắc Tây càng nghĩ càng đỏ mặt, cô chỉ là không muốn như vậy nữa, nên liền ngồi dậy mở laptop xử lý một số vụ án.
Bỗng chuông reo, cô đành đi ra mở cửa.
Là một phục vụ khách sạn, đến để giao bữa ăn, khuôn mặt đỏ bừng của cô đã bị người ta nhìn thấy.
Cô làm ngơ, ký xác nhận rồi đẩy xe đồ ăn vào trong.
Đúng lúc, Trương Sùng Quang đi ra, Hoắc Tây khẽ nói: “Còn có một chai rượu đỏ, Trương Sùng Quang, anh đi công tác hay là đi hưởng thụ?”