Trương Sùng Quang vẫn hôn cô, ép cô vào tường, sau đó nhẹ nhàng nghiêng đầu hôn cô, hôn từng tấc trên cơ thể của cô, vẫn không thỏa mãn nên cậu càng hôn cô sâu hơn.
Phải một lúc sau, họ mới thoát khỏi nụ hôn.
Mặt Hoác Tây đỏ bừng, đặc biệt là đôi môi cô, đỏ mọng như trái cà chua chín.
Cô dựa vào tường, thở hổn hển:" Anh... Anh thậm chí còn không cho em thở kịp... Anh thật là...”
Trương Sùng Quang nghiêng đầu, đặt môi trên tai cô, thì thầm: “Mặc dù nụ hôn này có hơi mất kiểm soát, nhưng không phải em cũng thích lắm sao?”