Năm đó Hoắc Tây, vẫn là một cô bé hay xấu hổ. Cô tựa vào vai bố, có chút thẹn thùng, lại mang theo chút làm nũng. Trong đầu Hoắc Minh lại nhớ tới cảnh tượng vừa rồi.
Sùng Quang đạp xe, đi mua băng vệ sinh cho Hoắc Tây. Hai đứa bé kia thân vậy từ khi nào?
Cho dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này, người làm bố đều có chút không chịu nổi!
Cho nên, khi Trương Sùng Quang và Ôn Noãn quay lại, ánh mắt Hoắc Minh nhìn cậu hơi sâu xa: “Sùng Quang, chúng ta ra ngoài hít thở không khí đi!”
Bình thường, Trương Sùng Quang cũng là một cậu nhóc khéo léo hào phóng, nhưng không biết vì sao, lúc này cậu lại đỏ mặt!
Cậu đi theo Hoắc Minh ra ngoài, đi tới sân thượng tầng ba.