Nói xong cô lại cảm thấy bụng không thoải mái nên yếu ớt dựa vào lòng cậu. Trương Sùng Quang ôm cô.
Cậu để nước đường nâu đến miệng cô: “Uống chút, ít nhất đầu không choáng nữa! Đừng giở tính tình trẻ con nữa!”
“Ai giở tính tình trẻ con chứ! Tôi không phải là trẻ con.” Hoắc Tây khá không phục.
Mà cậu nhìn khuôn mặt xinh đẹp đó, không biết làm sao nói ra một câu: “Bắt đầu hôm nay không phải con nít rồi!”
Nói xong, cậu lập tức im miệng. Hoắc Tây tức đến cắn vai cậu một cái.
Lão Triệu ở phía trước nghe vui vẻ, trong lòng nghĩ bọn chúng thật hợp nhau, tình cảm thật tốt!
Lão Triệu chạy xe chở hai đứa nhóc về.
Trên người Hoắc Tây bẩn, cô mặt mỏng không chịu xuống.