Hoắc Tây khom lưng, cầm quyển sách lên xem sau một lúc cô lại nhìn về phía phòng sách.
Trương Sùng Quang không muốn sinh con, cậu muốn nhận nuôi?
Trong phòng sách truyền đến tiếng gọi điện, là Trương Sùng Quang đang gọi với bên nước Mỹ, giọng nói hơi thấp.
Hoắc Tây nhẹ nhàng để sách xuống, vẫn là đi tắm trước. Đợi cậu về phòng đã là mười giờ đêm rồi.
Hoắc Tây dựa vào đầu giường, ngơ người cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Trương Sùng Quang đi qua, khom lưng hôn cô: “Sao không ngủ? Đang đợi anh?”
Hoắc Tây cười nhạt: “Đang suy nghĩ vụ án!”
“Phải không? Anh tưởng rằng em đang nhớ anh!”
Giọng điệu của Trương Sùng Quang có chút nhẹ, nói xong thì vào phòng tắm một lúc sau bên trong truyền đến tiếng nước chảy... Khi cậu ra chỉ vây khăn tắm, mang theo cả người hơi nước mát lạnh.