Khi cậu quay trở lại lao vào nhau luôn có chút thảy đối không gấp gáp như lúc nấy.
“Anh làm sao vậy?” Hoắc Tây thấp giọng hỏi.
Trương Sùng Quang ôm cô, một lúc lâu mới khàn giọng nói: “Hôm nay thôi đi! Trạng thái của anh không tốt.”
Hoắc Tây trái lại cũng không miễn cưỡng.
Đợi tắm xong, cô dựa vào lòng cậu: “Còn đang lo lắng chuyện đó? Bây giờ chúng ta không có, chuyện sau này để sau này nói được không?”
Hoắc Tây nghĩ rất đơn giản.
Nếu như bọn họ đi đến cuối cùng, muốn sinh con lúc đó hỏi bác sĩ là được. Bây giờ ngay cả lăn giường cũng tốn sức!
Trương Sùng Quang miễn cưỡng cười.
Cậu vỗ nhẹ cơ thể cô: “Không sớm nữa, ngủ đi!”