Hoắc Tây cảm thấy cơ thể của cậu hơi run.
Một lúc sau, cậu quay lại ôm cô, khuôn mặt đặt ở hõm cổ của cô, da của cậu rất nóng, nóng đến gần như không bình thường.
Hoắc Tây chưa từng nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của cậu như vậy.
Cô nghiêng mặt qua, giọng nói rất nhẹ: “Bác sĩ sẽ có cách! Trương Sùng Quang chỉ là một sự cố, em rất lâu không gặp phải rồi.”
Cậu không lên tiếng, chỉ là ôm cô.
Cũng không biết qua bao lâu, Trương Sùng Quang đột nhiên hỏi: “Em cũng từng muốn sinh con với anh?”
Hoắc Tây vừa ngại ngùng buồn bực: “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh”
Biểu cảm của cậu nghiêm túc lại: “Anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc! Hoắc Tây... Em không muốn kết hôn với anh sao? Buổi sáng chúng ta thức dậy cùng ăn sáng, sau đó tự mình đi làm, buổi tối về nhà anh nấu cơm cho em! Nghĩ xem, em không kỳ vọng sao?”