Trương Sùng Quang không thể từ chối được.
Cậu nhìn Hoäc Tây nói: “Em nói xem?”
Hoäc Tây không muốn mất lòng thầy nên đồng ý: “Nhưng em không chuẩn bị quà, thật là thất lễ quá!”
“Thầy không quan tâm đến điều đó.” Thầy đưa vợ về trước sau đó bảo đôi trẻ đi theo.
Trương Sùng Quang chuyển đồ vào trong cốp xe, nhìn Hoắc Tây bước lên xe: “Nếu em cảm thấy không thoải mái, sau bữa tối chúng ta sẽ quay lại ngay.”
Hoắc Tây thắt dây an toàn vào: “Em không thấy khó chịu.”
Trương Sùng Quang đột nhiên cúi xuống hôn cô.
Hoắc Tây muốn hỏi điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười.
Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại ở dưới nhà giáo viên, Trương Sùng Quang lấy đồ vừa mới mua về ra. Trong đó có hai loại trái cây và sữa, cậu bê túi đồ lên lầu, Hoắc Tây cũng đi theo cậu.”
Sau khi vào trong nhà, cậu tự nhiên cởi áo khoác ra và muốn giúp vợ thầy nấu ăn.
Vợ thầy mỉm cười nói: “Mau ra với bạn giái đi!”
Trương Sùng Quang quay người lại, nhưng Hoắc Tây đang trò chuyện với thầy, cuộc trò chuyện khá thú vị. Đương nhiên, điều đó không hề tạo ra gánh nặng tâm lý cho cô.