Trương Sùng Quang không nhịn được mà hôn cô một lúc.
Đêm nay có ý nghĩ vô cùng to lớn đối với cậu, đến mức hầu như cậu không thể nhắm mắt ngủ được.
Sáng sớm hôm sau.
Cậu nhẹ nhàng bế Hoắc Tây ra khỏi lòng, đứng dậy mặc quần oá sau đó đi xuống lầu. Ôn Noấn đã dậy từ sớm và đang nói chuyện với người hầu về cách trang trí bữa sáng. Có lẽ vì bọn trẻ đang ở nhà nên bà giải thích rất chỉ tiết, bao gồm cả thực phẩm trong nước và thực phẩm đến từ phương Tây.
“Mẹ!” Trương Sùng Quang lên tiếng gọi bà. Ôn Noãn quay đầu lại nở một nụ cười: “Uống rượu xong ngủ có ngon không?” Trương Sùng Quang tiến lại gần: “Không tồi!”
Ôn Noãn giải thích xong với người hầu, thì hai người cùng nhau đi vào trong sân. Bà rất thích chăm sóc hoa và cây cỏ nên Trương Sùng Quang sẽ đi cùng bà.
Ôn Noãn nở nụ cười tươi như hoa.