Hoắc Doãn Tư mới dạy dỗ tiểu Hoắc Kiều xong, cũng muốn hút hai điếu thuốc.
Thế là Trương Sùng Quang ở lại.
Khi đàn ông đứng hút thuốc với nhau, thường rất ít nói, đặc biệt là một người kiêu ngạo một người giả vờ nghiêm túc.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Doãn Tư chịu không được mở miệng nói: “Thu phục được bố mẹ rồi, bước tiếp theo là thu phục chị tôi sao?”
Trương Sùng Quang kẹp điếu thuốc lá giữa hai ngón tay thon dài.
Cậu chậm rãi thả ra một vòng khói, thong thả nói: “Chị của cậu gì chứ! Hoắc Tây cũng là em gái tôi.”
Hoắc Doãn Tư cười lạnh: “Tôi chưa từng thấy ai lại ra tay với em gái!”
Vào những lúc quan trọng, da mặt Trương Sùng Quang cũng rất dày, cậu dập điếu thuốc rồi mỉm cười: “Không kìm lòng được! Đúng rồi Doãn Tư, sau này em, có thể gọi anh một tiếng anh rể, gọi anh trai cũng được.”
Cậu khẽ nháy mắt: “Anh cũng có thể cho em tiền tiêu vặt.”