Ôn Noãn gắp thức ăn cho ông, bịt miệng ông lại.
Hoäc Minh lại muốn uống rượu với Trương Sùng Quang: “Tiểu tử cháu ra nước ngoài nhiều năm, uống rượu tây quen rồi, không biết uống được loại này không.”
Trương Sùng Quang lập tức nhấp gần nửa chén.
“Tửu lượng không tệ!”
Hoắc Minh uống một hơi cạn sạch, rượu cay nồng chảy qua cổ họng, tiến vào trong dạ dày.
Ông nhớ tới ngày Sùng Quang đến nhà.
Đứa nhỏ này, tuy không phải ông sinh ra, nhưng ông đã dành nhiều tình cảm và tâm huyết cho cậu không thua gì những đứa trẻ khác, thậm chí chuyện làm ăn cũng chỉ dẫn cậu nhiều nhất.
Sùng Quang cũng rất có tiền đồ!