Hoắc Minh về đến nhà, đã gần tám giờ. Mùi thức ăn thơm phức tỏa ra từ biệt thự, vợ ông đang ở trong bếp chỉ huy người giúp việc dọn thức ăn lên bàn, khuôn mặt Ôn Noãn dịu dàng dưới ánh đèn hành lang.
Thấy Hoắc Minh, Ôn Noãn thấp giọng: “Ông đi đâu về vậy? Bọn nhỏ chờ ông lâu rồi!"
Không đợi ông trả lời, bà lại tiếp tục nói: “Bình thường luôn là ông gọi người ta về, giờ người ta về rồi, lại không thấy bóng dáng ông đâu!”
Hoắc Minh mỉm cười.
Ông vươn tay ôm vai vợ: “Có chút việc! Cũng không phải đi tìm vợ bé.”
Mặt Ôn Noãn nóng bừng.
Hoäc Minh nhìn xung quanh không có ai, nhân cơ hội biểu thị lòng chung tình: “Mấy năm nay, tôi đối xử với bà thế nào còn cần phải nói sao, mấy cô gái trẻ đẹp ngoài kia đều không bằng bà.”