Buổi chiều, ông nhận được điện thoại và đến trại tạm giam để gặp bố của Trương Sùng Quang.
Hai người đàn ông thật sự đã có một khoảng thời gian vô cùng vui vẻ khi nói về con cái của bọn họ từ nhiều năm trước. Nhưng bọn họ chưa bao giờ tưởng tượng rằng họ sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này sau nhiều năm trôi qua như vậy.
Bố của Trương Sùng Quang là một người rất dễ xấu hố.
Ông ấy nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, đã nhiều năm trôi qua mà ông vẫn đẹp trai như ngày xưa.
“Ông Hoắc! Đã nhiều năm rồi tôi không gặp ông.”
Hoắc Minh lấy từ trong bao thuốc ra hai điếu thuốc và ném một điếu cho bố của Trương Sùng Quang. Bố Trương đã lâu không hút một điếu thuốc nào nên cảm thấy hơi lo lắng.
Hoắc Minh nhìn ông ấy một lúc rồi cúi đầu
chậm rãi châm điếu thuốc.
Từ từ thối ra một vòng khói.
Bố của Trường Sùng QUang nói thẳng: “Người phụ nữ đó muốn giết tôi! ông Hoắc, tôi có lỗi với Sùng Quang, nhưng dù sao tôi và thằng bé cũng là bố con với nhau! Thật ra, chúng tòi vẫn là máu mủ ruột thịt, nếu bị kết tội, chắc chắn sẽ không tốt đến danh tiếng của Sùng Quang!”