Hoắc Tây từ nãy đến giờ vẫn đang lặng lẽ quan sát.
Sau khi xịt thuốc, Hoắc Kiều đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Cô bé ôm lấy cánh tay của Trương Sùng Quang và nói: “Cảm ơn anh Sùng Quang!”
Trương Sùng Quang cất hộp thuốc và bảo cô bé lần sau ra ngoài phải nhớ mang theo thuốc. Hoắc Kiều làm mặt xấu rồi chạy tới chỗ Hoắc Doãn Tư xin tiền tiêu vặt.
Hoắc Doãn Tư nhìn cô bé: “Không pahir anh mới đưa em hai triệu vào tuần trước sao?”
Hoắc Doãn Tư tức giận nói: “Tiền của anh đều đưa hết cho em, em đưa nó cho ai rồi?”
Nói xong Hoắc Doãn Tư lại tiếp tục đọc tạp chí.
Một lúc sau, cậu ấy mới chậm rãi nói: “Em vẫn còn ngây thơ quá, rất dễ bị kẻ xấu lừa gạt! Sau này anh sẽ để dành cho em, dùng làm của hồi môn cho em.’