Khi Trương Sùng Quang đi làm về, cậu nhìn thấy cô đang chơi với vịt.
Cậu cởi áo khoác, đi vào trong bếp mở tủ lạnh ra, sao đó thò đâu hỏi cô: “Sao em vẫn chưa ăn gì?”
Hoắc Tây bình tĩnh nói: “Em không muốn ăn!”
Trương Sùng Quan bước đến gần chổ cô, ngồi xốm xuống, nhẹ nhàng chạm vào cô, sờ bụng cô rồi nói: “Chẳng lẽ em có thai rồi sao?”
Hoắc Tây nhét con vịt nhỏ vào trong áo.
“Em sinh con rồi!”
Trương Sùng Quang cúi đầu nhìn bản thân sau đó lại nhìn Hoắc Tây: “Em có thích chơi vịt không?”
Nói xong, cậu nắm lấy tay cô, bảo cô sờ con
vịt dưới áo của cậu. Động tác của cậu thật sự rất giống một con vịt chậm chạp nên rất có cảm giác, chú vịt con thậm chí còn kêu quạc quạc để đáp lại nữa. Hoắc Tây cảm thấy có chút xấu hố.