Mãi cho đến khi Trương Sùng Quang cuối cùng cũng bị kích thích, cậu dùng sức ấn mạnh. Hoắc Tây không chịu được mà vòng tay qua cố cậu hôn lấy hôn để, sau đó từ từ trở nên dịu dàng hơn.
Cuộc tình này dường như kéo dài đến vô tận.
Khi hai người bọn họ dừng lại, bầu trời đã chuyển sang màu trắng.
Sáng sớm, lúc Hoắc Táy tỉnh lại, Trương Sùng Quang đã không còn ở lại trong căn hộ đó nữa.
Cuối tuần, cậu vẫn đến công ty làm thêm giờ.
Hoắc Tây ngủ một mạch đến trưa, cô bị điện thoại bàn trong phòng làm việc reo inh ỏi đánh thức.
Cô nghe điện thoại thì nhận ra là bố cô đang gọi tới.
“Bố! Tại sao bố không gọi vào điện thoại di động của con?”
“Điện thoại của bố tắt rồi, sao có thể gọi cho con được?”