Trương Sùng Quang gần như cố chấp một cách bệnh hoạn đối với mối quan hệ này.
Hoắc Tây đối xử với cậu không tốt như trước nữa, có hơi lạnh nhạt, rõ ràng cậu không hài lòng, nhưng vẫn nhất quyết muốn sống chung với nhau như thế này.
Một thời gian dài, bọn họ như những người xa lạ sống cùng nhau, thỉnh thoảng ăn ngủ cùng nhau nhưng thực sự rất ít khi nói chuyện với nhau.
Thường vào ban đêm, Hoắc Tây tỉnh lại, cô sẽ thấy Trương Sùng Quang đang chống tay và lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt cậu mãnh liệt đến mức không thể bỏ qua.
“Không ngủ được à?”
Hoắc Tây ngồi dậy, trước khi đi ngủ cậu đã đòi hỏi hai lần, cô không còn sức đi tắm và thay quần áo nên mặc tạm chiếc áo sơ mi đen của cậu vào, nó rộng thùng thình khoác trên người, tạo một cảm giác mong manh, mỹ miều.