Sự việc là do cha ruột của cậu làm, ít nhiều gì cậu phải lấy kinh tế bồi thường cho Thẩm Thanh Liên, còn như vụ kiện của bọn họ thì cậu không phải quá quan tâm.
Thấm Thanh Lien vẫn đang còn đập vỡ đồ đạt, tâm trạng vô cùng kích động.
Trương Sùng Quang đợi cô ta bình tĩnh lại, cậu mới kéo một chiếc ghế dài qua ngồi xuống đối diện với cô ta.
“Anh đến xem chuyện cười của tôi sao?”
Khóe miệng Thẩm Thanh Liên chứa nụ cười nhạt: “Trương Sùng Quang, bây giờ anh vui lắm phải không? Còn có Hoắc Tây có phải cũng yên tâm lắm phải không? Tôi đã thành chiếc giày rách rồi, sau này chẳng có cách nào quấn lấy anh nữa phải không?”
Trương Sùng Quang có vẻ bình tĩnh nói: “Chuyện này không liên quan gì đến Hoắc Tây.”
Thẩm Thanh Liên ngẩng đầu lên, nước mắt rơi xuống.
“Tại sao cái kẻ súc sinh kia không xâm hại cô ta?”