Thẩm Thanh Liên gọi điện thoại.
Bên đó cha Trương chỉ mặc mỗi chiếc quần cộc vẫn còn đang gặm dưa hấu.
Gặm dưa hấu xong thì cơ thế có hơi chộn rộn.
Nhớ đến da thịt mịn màng của người phụ nữ nằm trên giường, người đàn ông vuốt môi đi vào phòng ngủ lần nữa… Nhưng lần này ông ta vần chưa kịp quát tháo thì cánh cửa bị đạp tung.
Xe cảnh sát dẫn ông ta đi, trên người Thẩm Thanh Liên khoác tấm thảm len, sắc mặt tái nhợt đươc đấy trên xe lăn.
Cô ta được đưa đến bệnh viện để kiểm tra vết thương, và lấy mẫu ADN để so sánh.
Cha Trương ở bên trong vẫn cực kỳ ngạo mạn, ông ta yêu cầu gặp luật sư của mình.
Bây giờ ngay cả nơi ở ông ta cũng không có, thì lấy đâu ra luật sư, cuối cùng ngồi sờ lấy sống mũi: “Tôi gọi điện cho con trai tôi, nó là ông chủ lớn, chút chuyện này không thế giải quyết không xong được.”