Cô ta nhìn bố Trương, giọng nói dịu dàng: Cháu đã quen Sùng Quang rất nhiều năm rồi! Nếu bác không ngại thì cháu mời bác ăn cơm.”
Bố Trương cũng đã trải qua đầy tình yêu nam nữ.
Ông ta nhìn một cái là nhận ra người phụ nữ này thích con của mình.
Dù chỉ là người tàn phế, nhan sắc cũng không so được với vị kia của nhà họ Hoắc, nhưng cô ta tôn trọng ông ta!
Hơn nữa, có thể lấy được điều béo bở từ người thích Sùng Quang chứ.
Bổ Trương bước đến đường cùng, cũng không giữ thể diện nữa, trực tiếp nói: “Cháu có thể cho bác bao nhiêu?”
Thấm Thanh Liên lấy một trăm ngàn ra từ ví da.
“Một chút tiền ấy, bác cứ cầm tiêu trước đi!”
Bổ Trương mặt mày hớn hở, đã rất lâu ông ta khồng có nhiều tiền như vậy rồi, ông ta ước lượng tiền cười: “Bác thấy Sùng Quang đúng là có mắt như mù, không thấy được điểm tốt của cháu! Cháu yên tâm, bác sẽ nói tốt cho cháu.”
Thẩm Thanh Liên cười nhẹ.
Cô ta đưa bố Trương qua ăn cơm, còn chuẩn bị nhẹ nhàng thoải mái cho người ở lại nhà của mình.