Nhưng bây giờ, cô lại hơi ngưỡng mộ.
Mang thai vui vẻ như vậy, tình cảm chắc chắn rất tốt!
Hoắc Tây đang muốn rời đi lại gặp được người quen, là Lục Huân.
Lục Huân đi ra một mình.
Thật ra cô ấy chỉ nhỏ hơn Hoắc Tây một hai tuổi nhưng cô ấy ăn mặc cứ như học sinh cấp ba vậy, chiếc quần yếm màu vàng làm lộ ra dáng người nhỏ bé, cô ấy đang ở trong cửa hàng tỉ mỉ chọn đồ cho con.
Hoắc Tây đi vào: “Tiểu Huân?”
Lục Huân rất kinh ngạc: “Chị Hoắc Tây?”
Hoắc Tây cầm lấy con vịt nhỏ cô ấy đang xem, bóp hai lần, con vịt nhỏ này phát ra tiếng quạc quạc rất đáng yêu.
“Thích không? chị mua cho em nhé?”
Khuôn mặt Lục Huân đỏ ửng: “Nếu thả vào bồn tắm chắc chắn sẽ rất vui.”