Trương Sùng Quang khẽ gọi một tiếng.
Hoắc Minh hừ lạnh: “Khi cháu còn nhỏ chú đã dạy cháu như thế nào? Chú đã từng dạy cháu đem chuyện tình cảm cá nhân và sự nghiệp gộp lại với nhau chưa, nhưng lần này cháu lại hoàn toàn lợi dụng tất cả mọi người! Cháu chỉ đơn giản là đánh cược xem Hoắc Tây có quan tâm cháu không, con bé không nỡ đế cháu đi xuống vực thẳm, nhưng Sùng Quang à… Chính cháu cảm thấy như vậy có công bằng với Hoắc Tây không?”
Đương nhiên Trương Sùng Quang biết là không công bằng.
Cậu nghẹn ngào nói: “Chú Hoắc, cháu sẽ đối xử tốt với cô ấy!”
Hoắc Minh cười gượng: “Ha ha! Người muốn đối xử tốt với Hoắc Tây có nhiều lắm!”
Nhưng người làm bổ như ông sao có thể không biết, uy hiếp duy nhất của Hoắc Tây chính là Trương Sùng Quang. Tên nhóc hư đốn này cũng biết nên mới nuốt sạch Hoắc Tây như vậy!