Cậu vén chăn lên nằm chết dí lên cạnh cô.
Cậu vươn tay ra, cơ thế mảnh khảnh của cô rơi vào ngực cậu, cậu rất kiên nhẫn hôn cô.
Hai tay len lỏi giữa những sợi tóc của cô, càng hôn càng sâu.
Rất lâu sau đó, cả hai đều thở gấp, Trương Sùng Quang nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, giọng khàn đến không nghe rõ: “Mặt cậu đỏ thật đây.”
Hoắc Tây chống đỡ vai cậu, hô hấp hơi hỗn loạn.
Cô hỏi cậu: “Cậu muốn làm không?”
Chắc chắn là Trương Sùng Quang muốn, một tay cậu chống lên giường, một tay ôm lấy cơ thể của cô, hôn cô mạnh mẽ hơn nữa… Hai người đều còn trẻ tuổi, một lúc đã không nhịn được.