Trương Sùng Quang nhìn cô.
Hoắc Tây lại không muốn nghe những lời đó, nói nhẹ: “Không phải nấu cơm xong rồi sao, tôi đói rồi, tôi muốn ăn!”
“Được! Chúng ta ăn cơm!”
Mắt cậu sâu thẳm, cậu muốn ôm cô dậy.
Nhưng Hoắc Tây từ chối.
Cò tựa vào đâu giường, cả người lộ ra sự mềm mại yếu ớt: “Tôi tự đi được! Cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn thay quần áo.”
Chỗ này không có quần áo để cô thay.
Trương Sùng Quang đi ra phòng đế đ’ô, lấy cho cô chiếc áo lông của mình, còn có một cái quần thể thao bé hơn một chút, Hoắc Tây cao, vậy mà cũng mặc được.
Cô không tránh cậu, trực tiếp thay luôn.
Trương Sùng Quang nhìn cô chằm chằm.
Khi cô cởi quần áo, bụng dưới bằng phẳng căng đầy có một nốt ruồi nhạt màu đỏ cực kỳ gợi cảm. Cậu vẫn nhớ rõ những đêm làm tình kia, cậu đã hôn lên viên nốt ruồi này vô số lần.