Lục Thước đi thẳng vào vấn đề: “Cậu định làm thế thật sao? Trương Sùng Quang, cậu phải hiếu là cậu đang chạm vào điều cấm kỵ đấy! Dù tôi có thể chấp nhận, cậu nghĩ Hoắc Doãn Tư có thể chịu được sao? Hôm nay cậu có thế xuống tay với tôi, ngày mai cậu có thể ra tay với nhà họ Hoắc, bình thường Hoắc Doãn Tư im lặng không nói gì, nhưng thủ đoạn của cậu ấy lại độc ác hơn tôi rất nhiều!”
Bỗng nhiên cậu ấy cười hai tiếng: “Chó sủa là chó không cắn, cậu thật sự nghĩ là tính tình cậu ấy tốt lắm sao?”
Đương nhiên Trương Sùng Quang hiểu hết.
Cậu ấy cười lạnh: “Lục Thước, chỉ có tám mươi tỷ đã làm cậu khốn đốn rồi sao? Sao vậy… Gọi viện binh rồi sao?”
“Con mẹ cậu!”
Lục Thước càng cười lạnh hơn: “Tôi sợ cậu chơi với lửa có ngày chết cháy!”
Cậu cúp điện thoại.
Rõ ràng cậu ấy rất tức giận, nhưng khi cậu ấy mở điện thoại ra, lại mở ra một bức ảnh.